Lục bát Ngày không em

    Với tay
    chạm phải nụ cười
    Em tôi trong trẻo
    đẹp lời hiền ngoan
    Vịn lên một nét môi duyên
    Đan vào cõi nhớ 
    một miền chơi vơi…
     
    Với tay
    chạm phải tinh khôi
    Một bờ vai nhỏ
    lả lơi tóc thề
    Rồi say
    quên cả lối về
    Câu thơ rụng xuống bốn bề đa đoan
     
    Với tay
    chạm phải mắt đen
    Cho ngày lúng liếng, cho đêm đa tình
    Với tay
    chạm phải bóng mình
    Mới hay thương nhớ
                            dập dềnh 
                                      đâu đây…

    NGÔ THẾ LÂM

    Recommended For You