Nhớ…

Chiều hè lộng gióEm có nhà khôngAnh nhớ bóng hồngMênh mông thổn thức Yêu em hết mựcCách bức tường ràoNỗi nhớ chênh chaoAnh vào đón nhé! Nguyễn My(Hà Nội, 17/7/2024) Read more »

Đoạn tuyệt

Anh có là biển đâuMà gọi em là sóngAnh đâu là mặt trơiMà em làm tia nắng Anh chỉ là dòng sôngLúc tràn bờ lúc cạnLấy mỡ màu bên lởBồi đắp cho... Read more »
Ad Widget

Điều muốn nói

Cơn mưa rào cuối hạLàm dịu cả đất trờiTừng giọt trắng rơi rơiNhư những lời tâm sự Giọt xuyên mành tình tứGiọt lữ thứ bay xaGiọt tí tách hiên nhàGiọt thiết tha... Read more »

Truyện ngắn | Mặt trời không bao giờ tắt

1. Em thất vọng quá. Đã lùn tịt, lại mập béo quá đáng. Còn “khuyến mãi” thêm dáng đi lệch vẹo. Túm lại, bất ổn toàn tập. – Thôi kệ đi em,... Read more »

Thương vị mứt quê

Cuối năm, dù hối hả nhưng nhà tôi giữ thói quen quây quần cùng nhau, liu riu lửa hồng, tự tay làm thức quà quê dung dị. Quê tôi mùa này, ngó... Read more »

Nhớ mùa quất hồng bì

Cứ đầu hè, hương vị những chùm hồng bì như gợi nhắc chúng tôi về một khoảng trời tuổi thơ… Thức quà tuổi thơ Hồng bì là loại cây thân gỗ nhỏ.... Read more »

Tháng Bảy… nhớ bố

Cuối tuần, phố núi mưa rả rích. Thành phố sương mù trong mưa càng lắng đọng, bâng khuâng. Ngồi buồn, tôi mở nhạc vừa nghe vừa ngắm phố xá qua màn mưa.... Read more »

Sông sâu đò dọc

Trôi dạt thuyền ai tận giữa dòngCó còn trở lại bến xưa khôngSông sâu đò dọc tình ai đọngBến lỡ trái ngang khắc cõi lòng Một thuở xa hoài khắc khoải mongBây... Read more »

Nhớ chuyến xe lam chiều

Một năm, chúng ta phải đợi chờ đến 365 hoặc 366 ngày thì mới được gặp lại mùa xuân, được gặp lại tết. Chứ không phải hễ cứ “muốn” là chạy ra... Read more »

Tiếng ngáy chồng em

Chồng em lắm tật, nhiều tài,Ngả lưng là ngáy kệ ai nói gì.Phồng môi, mắt nhắm, miệng phì…Nghe như nhạc Trịnh thầm thì bên tai. Thức khuya mới thấm canh dài,Có chồng... Read more »