
Đong đưa sợi nắng nghiêng chiều
Hoàng hôn ngã tím đìu hiu phố buồn
Rong rêu màu mắt dỗi hờn
Thầm nghe rụng tiếng cô đơn trước thềm.
Mênh mông trời mỏi cánh chim
Bốn mùa chở nặng nỗi niềm riêng tư
Vi vu gió hát vi vu
Ngày ru tình lỡ đêm ru mộng hời.
Chìm trong khoảng lặng cung đời
Nghe dư hương cũ xa xôi chợt về…
Tay trơn mười ngón mân mê
Tìm xưa một thuở… ngô nghê tình hồng.