Hôm ấy, trời vừa rạng đông, ông chủ nói với tên đầy tớ: “Xem chừng anh mơ ước giàu lắm. Vậy từ giờ này cho tới lúc mặt trời lặn, anh có sức ngần nào thì cứ chạy. Tất cả những ruộng vườn anh chạy vòng quanh được, tôi sẽ nhường lại cho anh”.
Tức thì tên đầy tớ cắm đầu chạy, chạy vùn vụt như Hạng Vũ trên lưng con ngựa Ô Truy. Chín mười tiếng đồng hồ qua, chàng ta làm chủ được mấy cánh đồng. Chàng vừa dừng chân, một khu rừng mơn mởn hiện ra trước mắt cám dỗ chàng. Không kịp thở, chàng lại cắm đầu chạy tiếp, chạy một vòng dài nữa.
Vừa dừng chân, chàng lại thấy một hồ cá mênh mông, mặt nước trong ngần, huyền ảo phản chiếu ánh mặt trời đã xế chiều. Thế là chàng ta lại chạy một vòng nữa…
Khi màn đêm phủ xuống đường đi, chàng hổn hển quay bước trở về nhà để làm bậc tỷ phú với “ruộng vườn mặc sức chim bay, biển hồ lai láng mặc bầy cá đua”.
Nhưng vừa bước chân qua ngưỡng cửa, chàng ngã lăn xuống đất bất tỉnh. Vợ và con chàng vội vàng dùng thuốc thang chăm sóc… nhưng vô hiệu. Thế là “nhà tỷ phú” đã trút hơi thở cuối cùng sau một ngày dài lao lực quá mức.
Điểm qua những câu chuyện cổ kim về lòng tham, chúng ta rút được bài học gì…? Chắc có người tự hỏi: Sống trong thời củi quế gạo châu, chạy ăn từng bữa thì làm gì có nhiều của để mà tham.
Lòng tham không cần bị nhiều của cải, vật chất cám dỗ mới nổi tính tham. Vì thế, đức tính đầu tiên chúng ta cần phải tập là tinh thần từ bỏ, dùng của cải như những phương tiện chớ không phải như mục đích. Thứ hai là tập cho có quan niệm: Chúng ta chỉ là những người quản lý chứ không phải là chủ nhân của những của cải vật chất; có như thế thì chúng ta mới dễ dàng tiến thêm bước thứ ba, đó là sẵn sàng chia sẻ với những người cần thiết hơn. Không cần phải đợi có nhiều tiền mới chia sẻ, bởi hạt muối cắn đôi mới thật sự sưởi ấm lòng người.
L.S
