Rồi mình sẽ chẳng còn như trươc nữa
Khi ước nguyền cùng lời hứa chia đôi
Lúc ái ân phai sắc nhạt hương rồi
Những điều mới sẽ đắp bồi trở lại
Rồi chúng ta thành người dưng mãi mãi
Tại do mình hay lỗi tại do đâu
Kỷ niệm xưa giờ nhắc chỉ thêm đau
Đường hai lối nhưng nỗi sầu trăm nẻo
Rồi hai kẻ nhận ra rằng chưa hiểu
Trọn chữ tình khi luôn thiếu cho đi
Trong cuộc đời hội ngộ lẫn chia ly
Đâu ai nợ ai cần gì nghĩa vụ
Rồi tình nhân ngoảnh mặt thành lạ giữa…
Những tính toan ràng buộc bủa vây vào
Nửa phần đời gãy đổ trách hờn nhau
Mà thật ra chẳng làm sao hàn gắn
Rồi lỡ làng lệ mềm môi thắm mặn
Buông xuôi tay thôi chớ bận tâm nhiều
“Ngày mai này chúng mình sẽ lại yêu”…
Nhưng có lẽ có lắm điều luyến tiếc.
Bạch Băng Lan
(Hàn Quốc, 26.07.2024)
