Em sắc trắng tinh khôi Trong hình hài nhỏ bé Lay động trái tim tôi Khi đông về lặng lẽ Hoạ mi, em và tôi Biết bao là yêu nhớ Có em... Read more »
“Mưa chiều thứ Bảy tôi về muộn; Cây khế đồi cao trổ hết bông” (Thơ Phạm Công Thiện). Có những lúc tôi không muốn làm gì cả, chỉ muốn ngồi thừ ra... Read more »
Thơ em là bầu trời Tình em là vũ trụ Cho anh đời phơi phới Thắp vàng tình mùa thu Thơ em là sương mù Tình em là ánh sáng Cho anh... Read more »
Hôm nay tôi được tan làm sớm hơn mọi khi. Ra khỏi công ty, tôi bắt gặp ngay một cơn gió chiều nhè nhẹ thổi qua khiến tôi chợt dừng bước, chỉ... Read more »
Tôi đã chạm vào được ước mơ Của ngày áo trắng tuổi còn thơ Theo nghề sư phạm đi dạy học Cao cả, thanh tao với mọi người… Ra trường đến dạy... Read more »
Thân em là dải cát Nằm nơi đó bãi bờ Biển xa chẳng thờ ơ Kêu sóng về hôn mãi Lúc đầu em ngần ngại Sóng dịu dàng lùi ra Quay vào... Read more »
Nắng vàng nhuộm lá vàng đây Tình ơi! Nhặt chút nắng say rồi về Nắng say trên mái tóc thề Tình ơi! Nắng gợi vai kề bên vai Ngã đầu nghiêng bóng... Read more »
Trong cuốn sách “Chưa kịp lớn đã phải trưởng thành” có câu “Trưởng thành rồi mới nhận ra: Thất vọng lớn nhất của một đứa trẻ khi thấy mẹ không mang về... Read more »
Biển hát cùng em tiễn vội chiều Con thuyền bỏ bến cuộn dòng xiêu Vần thơ ngủ muộn buồn chăn chiếu Chén tửu phiền đêm lạnh nhiễu điều Kệ ảnh vô hồn... Read more »
Chở đạo con thuyền lướt sóng khơi Ươm mầm trí tuệ đẹp xanh đời Cô rèn giũa nghiệp tâm hồng sáng Thầy luyện tôi nghề đức thắm tươi Vạn cánh chim bay... Read more »

