Có những nỗi niềm không tuổi không tênMà đeo đẳng khắp mọi chiều quên nhớTe tái nón quê em về cuối chợLá cải cọng rơm ngơ ngác mặt sàng… Mơn mởn xanh... Read more »
Tôi yêu những buổi chiều ít việc, ngồi trên một chuyến xe bus lon ton trên khắp mọi nẻo đường và lặng nhìn những điều giản dị nhất của cuộc sống. Tôi... Read more »
Tình em như cánh chuồn chuồn Khi bay đậu lại nỗi buồn riêng tôi Dây trầu chưa quấn chợt rơi Vành trăng chợt vỡ để người chợt xa… THANH TRẮC NGUYỄN VĂN Read more »
Ngõ quê ngày xưa mây trắng Người đi bịn rịn mắt chiều Dâm bụt đỏ rào ước hẹn Mai về thắm lại lời yêu… Gió đông xô ngọn khói xiêu Bóng lẻ... Read more »
Đà Lạt ta về để nhớ emNhớ mùa trăng trước ướt hương đêmXa em, xa cả mùa trăng ấyXa áo thu bay tóc gió mềm. Đâu khúc đàn mơ bên suối thơMảnh... Read more »
Người về nhặt nắng mùa đông Nhặt chiều lá rụng cuối dòng thơ xưa Nhặt lời cỏ úa trong mưa Nhặt màu mắt ướt một mùa qua sông… Chợt trong sương khói... Read more »
Trăng như khách nhỡ độ đườngNgẩn ngơ đứng giữa phố phường so vaiNhà cao cửa đóng then càiCó ai dậy trước ban mai đón mình? NGUYỄN NGỌC HƯNG Read more »
Đông rồi sớm muộn cũng sangVội chi mà trút lá vàng cây ơiNhánh tay xương xẩu với trờiChỉ làm gió rụng mưa rơi buốt lòng Mái đình vẫn mái đình congCòn đâu... Read more »
Hình như thu đến bên trờiNửa khuya nghe lạnh từng hơi thở dài Bâng khuâng chợt nhớ tình aiMột thời xa tít dặm ngoài lênh đênh Chơ vơ bên ngọn đèn đêmMột... Read more »

