Em về lối cỏ hoa Cơn mưa chiều vội vã Chênh chao đầu tháng hạ Cong hàng mi nõn nà. Nắng ngại bước em qua Thẹn thùng sau tán lá Gió trầm... Read more »
Mai em về mái tóc rẽ làm đôi Nửa áp đường ngôi, nửa bồi hồi gió lạ Nửa ngã màu thu, nửa nồng nàn hạ Nửa nhớ thương người, nửa dạ quên... Read more »
Thầy nợ em một bài giảng chưa hay Trang giấy trắng, dòng thơ xanh bỏ lại. Vì sao thế? Về đâu hoa cỏ dại? Em chưa ngoan, thầy mắc nợ tương lai!... Read more »
Ở bên cạnh nội, tôi học được thế nào là lòng bao dung và tình yêu thương bất tận dành cho những người thương yêu của mình, và hơn cả là dành... Read more »
Trời Sài Gòn khi nắng khi mưa bất chợt, mang theo nỗi buồn bâng khuâng trên chiếc lá héo hon vừa rụng xuống. Mùa đông ngập ngừng trong từng cơn gió se... Read more »
Một ngày chạm màn mưa cũ Rưng rưng tháng sáu dỗi hờn Chiều nghiêng nồng nàn ngõ nhỏ Ngập ngừng phố đợi hoàng hôn Một ngày về ngang nỗi nhớ Chênh chao... Read more »
Trưa vắng. Ngồi một mình bên hiên, bậc thềm nhà lẵng lặng từng dấu chân ai qua ngõ. Không khí của buổi trưa oi nồng không một tiếng chim, không một bóng... Read more »
Cho một điểm đến, tôi thích tìm ra những con đường đi khác nhau. Bằng cách đó sẽ bớt đi sự nhàm chán. Đi làm, tôi có thể đi đường cầu hoặc... Read more »
Không còn ai hi ha bên ai Căn gác nhỏ thành mênh mông biển Con tim quên đập người quên tiếng Ngoài như trong hóa đá cả rồi Mặc nhiên sông đầy... Read more »

