Trời Sài Gòn cũng giống như em Thoáng một chốc lại làm mưa hờn dỗi Rồi nắng lên, mưa tan rất vội Như em thôi, hết giận lại cười hiền. Nhớ... Read more »
Đừng hát nữa biển xanh mà chẳng biếc Đừng gió lên con sóng đã bạc đầu Triền miên rồi biển chảy về đâu Để một đời mênh mông không bờ bến ... Read more »
Đường Ngọc Hiển chiều mưa em chẳng đến Phố lung linh, cà phê đắng nỗi lòng Dáng Diễm xưa đọng tình ca nhạc Trịnh Đã phai mờ khói thuốc hoá hư không... Read more »
Tôi một ngày Hà Nội Khoác chiếc áo đầu đông Phố mấy lần thay gió Em buồn nhớ tôi không? Tôi về Hà Nội mãi tìm em Nhớ mùa sấu rụng... Read more »
Ru em một khúc ghi ta Trăm năm để biết đúng là có nhau Soi gương bạc trắng mái đầu Tựa vai sao vẫn nghẹn ngào lời yêu? Ru em nhạc... Read more »
Chạm… Bờ dĩ vãng Ngầm đau Chạm… Đêm trăn trở Ngả màu tóc sương Mềm môi Cạn chén hồ trường Mới hay Vết xước dặm đường trải qua Ta về…... Read more »
Bao giờ cũng vậy, khoảnh khắc bóng tối rón rén bước qua ranh giới thời gian mỏng manh phía chân trời, tắt những sợi nắng cuối cùng lòng ta cũng nao nao,... Read more »
Soi nhìn mái tóc xưa đen Giờ đây điểm bạc bon chen trên đầu Trách chi đời có muôn màu Trắng – đen lẫn lộn cơ cầu hóa hay. VĂN CƯ, 29/11/2016... Read more »
Tôi đâu phải mùa đông Em giấu trong áo lụa Chiếc lá vàng giẫy giụa Màu nắng nhạt bên sông. Ừ thôi, má em hồng Chớm qua mùa rét muộn Tôi ngửa... Read more »
Ước gì… có một bờ vai cho em được tựa đêm dài người ơi! Không còn nước mắt buồn rơi niềm riêng cũng chẳng rối bời đa mang Ước gì…... Read more »

